Còn Tứ Bình Bang từ khi Tôn Nhị Cẩu lên đứng đầu thì làm ăn nghiêm chỉnh, tuân thủ kỷ cương, trước mắt chính là kiểu mẫu điển hình của danh môn chính phái khiến cho dân chúng xung quanh được nhờ cậy rất nhiều, không còn sợ hãi và căm ghét giống như trước nữa.
Lại nói Vân Phiêu Phiêu hiện tại đã là Tứ Bình Bang bang chủ phu nhân nhưng trước mặt ta cũng chỉ là một con đĩ vô cùng ngoan ngoãn. Khi ta có việc cần gặp Tôn Nhị Cẩu nàng đều ngoan ngoãn bú cặc cho ta, rồi tự ngồi lên trên cặc ta mà nhún nhảy trong khi ta nói chuyện với chồng nàng. Cảm giác nói chuyện với một bang chủ mà bàn việc trong khi vợ của hắn đĩ thõa dâng lồn lên chổng mông cho mình thoải mái nắc cảm giác thật là vô cùng thư thái. Ta vì thế thời gian này gặp mặt Tôn Nhị Cẩu khá nhiều do cần đến Tứ Bình Bang để thu thập tình báo do đó gần đây cũng địt và bắn tinh vào lồn của Vân Phiêu Phiêu nàng ta trước mặt Tôn Nhị Cẩu rất nhiều làm cho nàng ta lồn lúc nào cũng đầy tinh trùng mà khuôn mặt lúc nào cũng xinh đẹp, rạng ngời hạnh phúc.
Trong số các thông tin tình báo mà Tứ Bình Bang cùng Tôn Nhị Cẩu thu thập được thì có thông tin về việc hiện tại ở Gia Nguyên Thành thế lực của sư phụ Mặc Cư Nhân của ta là Kinh Giao Hội đang đấu đá ác liệt với hai bang phái khác là Độc Bá Sơn Trang và Ngũ Sắc Môn. Ngoài ra còn có thông tin chấn động là cách đây một thời gian có một tên gọi là Ngô Kiếm Minh giả làm quan môn đệ tử của Mặc Cư Nhân đến mang theo tín vật nói sư phụ đã chết rồi tán tỉnh và đính ước với đại tiểu thư Mặc Ngọc Châu xinh đẹp!
Thông tin này vốn thực là động trời nha! Cái thằng Ngô Kiếm Minh này ở đâu chui ra vậy mà hàng giả còn nhanh hơn hàng thật là ta đây, đến trước một bước, chậm thêm tí nữa thì nó chén hàng trước cả ta đây rồi! Thật là xấc xược!
Nghe được tin này lòng ta nóng như lửa đốt. Không nóng làm sao được, hàng của ta đang bị người ta sơ múi, đường đường là sáng thế chi thần của thế giới này bị người ta sơ múi mất hàng như nhân vật chính trong nguyên tác thì nhục mặt lắm!
Bởi vậy mới nói ta đã biết trước nguyên tác rồi mà nghe được tin còn giật mình đây này, suy cho cùng thế giới này vận hành vẫn còn rất nhiều biến số, mà những biến số này tất nhiên do ta tạo ra…
Vì ta ngoại trừ tha mạng cho rất nhiều nhân vật không phải chết ra thì còn đè ra mà địt không biết bao nhiêu là đứa con gái mà nhân vật chính không dám động vào, thử hỏi ai mà dám chắc là tình tiết câu chuyện không có gì thay đổi cơ chứ!
Suy nghĩ lo lắng như vậy tối hôm đó ta ngay lập tức đến thủ phủ của Kinh Giao Hội, sử dụng khinh công mẫn tiệp mà vô thanh vô tức tiến vào bên trong. Lúc này trong nghị sự đường đang diễn ra một cuộc họp quan trọng mà ở phía trên chủ trì là một vị phu nhân vô cùng xinh đẹp, bên cạnh nàng là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt sắc, ngồi những ghế thấp hơn một chút là những nữ tử có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, đặc biệt có một vị phong phạm là đại tiểu thư thì lại càng dung nhan như ngọc thập phần xinh đẹp làm ngây ngất lòng người.
Sư phụ của ta khi được ta chữa bệnh trở về hình dạng thật sự trẻ trung phải nói là vô cùng anh tuấn, lại lấy một đám vợ đẹp thế này thì bảo sao hai vị tiểu thư nhà này thật đúng là cực phẩm bên trong cực phẩm.
Trong thư thì sư phụ có nói sơ qua một chút về tình hình bên trong gia đình về các bà vợ và con cái như sau…
Đại phu nhân Kim Thị, tính tình ôn thuận, con của Kim Sư tiêu cục tổng tiêu đầu Kim Sán, con gái Mặc Ngọc Châu…
Nhị phu nhân Lý Thị, con gái đại hộ…
Tam phu nhân Lưu Thị mạnh mẽ, dã tâm, là thân muội của sư phụ…
Tứ Phu Nhân Lưu Thị là biểu muội của sư phụ, tính cách trầm ổn có con gái Mặc Thải Hoàn…
Ngũ phu nhân Vương Thị trầm mặc ít nói, nha hoàn của đại phu nhân Kim Thị, có lực lượng bí mật, nhưng tuyệt đối tín nhiệm…
Nghĩa nữ Mặc Phượng Vũ là con gái của thủ hạ tâm phúc trong một lần làm nhiệm vụ đã chết…
Yến Ca là đại đồ đệ, tư chất bình thường, dạy Ma Ngân Thủ…
Triệu Khôn nhị đồ đệ, thông minh, dạy khốn long thủ…
Mã Không Thiên huynh đệ kết bái, chức vị hộ pháp.
Có điều hiện tại theo tin tức tình báo thì Triệu Khôn và Mã Không Thiên từ ngày biết tin sư phụ mất, nhìn thấy trong gia đình toàn là đàn bà con gái định lật kèo đảo chính, nào ngờ đám phụ nữ này không phải tầm thường nên lật kèo không được mà còn nghẻo luôn cả với nhau rồi.
Trong nhà vì thế đã thiếu nam nhân lại nghẻo thêm hai thằng ngu, còn lại mỗi đứa gọi là Yến Ca được sư phụ đánh giá là tư chất tầm thường.
Đôi khi ngu ngốc một chút lại sống lâu hơn kẻ khác rất nhiều.
Lúc này trong nghị sự đường đang diễn ra thông báo cống nạp của các tiểu bang phái phụ thuộc vào thế lực của Kinh Giao Hội. Nói cho cùng thì Kinh Giao Hội cũng là một thế lực lớn, thâm căn cố đế, mặc dù tin tức sư phụ bị mất truyền đi lại kinh qua một cuộc phản loạn của hai thằng ngu là huynh đệ tốt và đồ đệ giỏi của Mặc Lão sư phụ nhưng vẫn còn là thế lực mạnh có rất nhiều môn phái phụ thuộc.
Mặc dù vậy theo nội dung hội nghị thì tình hình không được khả quan lắm, thấy có dấu hiệu các môn phái phụ thuộc này cố tình cống nạp ít đi khiến cho kinh tế của hội ngày càng khó khăn mà hội cũng có vẻ là lực bất tòng tâm, hiện tại lực lượng mạnh mẽ nòng cốt là Ám Đà trong tay Ngũ Nương cũng khó có thể sử dụng vì lực lượng này chỉ chịu sự chỉ huy của Ngũ Nương mà trước khi rời đi thì sư phụ giao Ám Đà này cho Ngũ Nương rồi.
Tình hình có vẻ căng thẳng.
Hay nói đúng hơn, sư phụ cho ta thừa kế một bang phái to lớn nhưng ngoại trừ vợ và con của sư phụ rất là xinh đẹp ra thì còn lại chỉ là một đống tồi tệ.
Nhưng cái này là hoàn toàn tốt, phàm là việc trên đời đâu thể lúc nào cũng đòi hỏi lưỡng toàn kỳ mỹ, cái quan trọng nhất ngon nghẻ thế rồi còn đòi hỏi gì nữa, đừng nói là một đống tồi tệ chứ có là mười đống tồi tệ ta đây cũng vẫn là lựa chọn nhảy vào nha!
Đang khi cuộc hội nghị bế tắc ta mở cửa đi vào phòng, toàn trường lập tức bày ra tư thế phòng thủ, lúc này các hộ vệ bên ngoài mới nhớn nhác phát hiện ra mà lao tới bao vây.
Đứng giữa trùng điệp đao kiếm ta mỉm cười mà hỏi một câu khiến cho tất cả mọi người đều phải giật mình…
– Các ngươi đây là có ý gì?
Tam nương ở phía trên hừ lạnh mà nói…
– Các hạ vô thanh vô tức tiến vào nghị sự đường của chúng ta, nghe chúng ta bàn chuyện cơ mật lại hỏi rằng chúng ta có ý gì là sao?
Nghe Tam sư nương của mình nói vậy ta cười lớn vỗ quạt trên tay ra dáng một công tử ca tài tuấn mà trả lời không hề run sợ…
– Ha ha ha ha! Bản thiếu gia chính là đường đường từ cửa chính đi vào lại nói là vô thanh vô tức. Có trách thì trách các ngươi canh phòng lỏng lẻo, đây là ta vẫn là không có ác ý, nhược bằng có ý đồ khác đột kích không qua cửa chính các ngươi chắc chắn là trở tay không kịp rồi, còn ở đây bao vây ta mà diễn trò đe dọa hay sao?
Tam sư nương và tất cả mọi người nghe thấy lời này thì không hiểu sao tự mình cảm thấy việc bao vây một kẻ lạ mặt đường đột xông vào như ta lại là một việc vô cùng hổ thẹn, nàng vẫn là một người thông minh quyết đoán phất tay lên một cái, binh lính xung quanh tản đi hết cả, mặt mày ai nấy đều tái mét, ta vẫn là nói không có sai, việc để ta tự do tự tại tiến vào như thế này dễ dàng như vậy bọn họ không nhận lấy trách nhiệm không được.
Chỉ thấy Tam Sư Nương nhìn về phía ta mà chắp tay nói…
– Các hạ nói không sai, thân thủ của các hạ đích thực phi phàm, có thể vô thanh vô tức tiến vào nơi này, nếu không phải là đường hoàng đi qua cửa chính thì ngay cả cao thủ đứng đầu như chúng ta cũng không thể phát hiện, việc này cũng không thể trách các đệ tử canh phòng được. Có điều các hạ vẫn nên giải thích xem nghị sự đường là nơi bàn chuyện cơ mật của Kinh Giao Hội ta, các hạ tự tiện tiến vào nơi này có phải là không được thỏa đáng hay không?
Lời lẽ rất sắc bén, đã xác định ta không phải là địch nhân liền lập tức không thể hiện địch ý nhưng vẫn có sự đề phòng, hỏi đúng nơi đúng chỗ khiến cho ta nhất định phải trả lời mà không cảm thấy phật ý, đúng là một sư nương đa mưu túc trí có bản lĩnh thống lĩnh quần hùng. Thảo nào hai tên ngu Mã Huynh Đệ và đệ tử không lỏi của sư phụ dám phản loạn lập tức bị nàng ta dùng thế sét đánh mà diệt gọn, chết như vậy cũng không oan, chẳng phải do hên xui may rủi mà là dại dột đương đầu kẻ địch mạnh mà ra.
Ta nghe nàng hỏi vậy thì tiến lại phía trước đưa ra phong thư cung kính cúi người mà nói…
– Bẩm sư nương, ta vào tại nơi mọi người đang bàn việc chính sự của bang phái là sai, nhưng thân phận của ta đặc biệt nên có thể miễn trách tội được, suy cho cùng ta cũng là thành viên được sư phụ chỉ đích thân chỉ định, với các sư nương mà nói chính là người một nhà, một trợ lực mạnh mẽ để giải quyết khó khăn trong hội do đó việc ta đến hội nghị này ngược lại là việc làm cần thiết. Xin mời sư nương kiểm tra tín thư cùng tín vật của sư phụ!
Tam sư nương ở trên cao cùng các vị sư nương còn lại và tất cả mọi người thấy ta nói vậy còn trình lên tín vật thì vô cùng kinh hãi lẫn hồi hộp. Tam sư nương không kiềm chế nổi nữa mà đi xuống, đón lấy tín thư của ta mà bắt đầu đọc nhanh, điệu bộ vui mừng vô cùng nhưng sau đó lại tỏ ra sầu thảm. Mọi người tiến lại đọc lấy bức thư rồi tâm trạng cũng đều tương tự.
Chỉ thấy tam sư nương vỗ vỗ lên trên vai ta, ngắm nhìn dung mạo tuấn tú của ta rồi khen ngợi nói…
– Không ngờ sau nhiều năm xa nhà phu quân lại thu nhận một đồ đệ như con, mặc dù con mang đến tin tức phu quân vẫn còn sống khiến chúng ta rất vui mừng nhưng hiện tại sư phụ con lại nói là muốn tu tiên đạo gì đó mà rời bỏ thế tục không trở lại đây với chúng ta nữa… điều này mà nói với chúng ta thì so với việc người mất đi thì có gì là khác nhau chứ! Ta thật cũng không hiểu nổi vị sao phu quân lại có thể vô tình như vậy, cứ như vậy mà bỏ rơi tất cả chúng ta. Khó khăn hiện tại chúng ta phải đối mặt rất lớn, con tuy tuổi trẻ tài cao nhưng làm sao có thể thay thế được sư phụ con giải quyết vấn đề được chứ! Cách tốt nhất là con hãy nói cho sư nương biết hiện tại sư phụ con đang ở nơi nào để chúng ta đến thỉnh chàng trở về, chủ trì đại cục, con thấy sao?
Ta nghe tam sư nương nói vậy thì mỉm cười mà nhìn bầu ngực lớn của người khiến cho nàng đỏ bừng mặt rồi quay lưng lại vươn vai bước vài bước mà hờ hững nói…
– Sư nương nói gì vậy? Không phải là sư nương hiểu nhầm ý của sư phụ đó chứ? Trong thư nói rõ ràng rằng sư phụ đã giao Kinh Giao Hội cho ta, hơn nữa các vị sư nương và sư tỷ hiện tại cũng là do ta quản lý! Những khó khăn của hội đối với các vị sư nương là khó nhưng đối với ta thì vô cùng đơn giản, ta đều có thể giải quyết được hết!
Các vị sư nương nghe ta nói vậy thì đồng thời đập tay lên trên mặt bàn đứng dậy mà nói lớn…
– Khoác lác!
Ta hừ lạnh mà nói…
– Không phải là một vài thế lực chống đối thôi sao, hiện tại các vị sư nương lực lượng không đủ ta có thể giúp đỡ các người gia tăng lực lượng. Hơn thế nữa, nếu như có kẻ thù mà các vị không thể đối phó, ta đây cũng đơn giản có thể dễ dàng ra tay tiêu diệt, các người thấy sao?
Nói rồi ta mỉm cười, đặt tay lên trên bàn mà ngắm nhìn các vị sư nương, lập tức cái bàn cứ như vậy mà bốc cháy thành tro trong ánh mắt khiếp sợ của bọn họ. Chỉ thấy các vị sư nương nhìn ta không giấu nổi khiếp sợ mà nói…
– Cái này! Cái này làm sao mà có thể? Ngươi… ngươi không lẽ cũng chính là người tu tiên mà sư phụ nói đấy chứ?
Ta mỉm cười gật đầu mà chắp tay cúi người nói…
– Sư nương thật là thông minh, như vậy cũng có thể nhìn ra, sư phụ đúng là đã gặp phải tai họa được ta ra tay cứu giúp nên đã lấy Kinh Giao Hội ra để trả ơn, trong thư cũng nói rõ các vị sư nương phải trợ giúp và nghe theo mệnh lệnh của ta để cho Kinh Giao Hội có thể vượt qua khó khăn, mong các vị sư nương hợp tác để sư phụ có thể yên lòng đi tìm tiên đạo.
Tam sư nương nghe ta nói vậy lại thấy ta nhìn chằm chằm vào bầu ngực lớn của mình thì không tránh khói xấu hổ mà đưa tay lên miệng hắng giọng một tiếng mà nói…
– Con là Hàn Lập phải không, trong thư sư phụ đúng là có căn dặn những lời này nhưng sự việc không những trọng đại còn vô cùng bất ngờ, chúng ta vẫn cần có thời gian để kiểm định lại thư từ cũng như thông tin con cung cấp. Con yên tâm, chỉ cần tín thư của sư phụ đưa cho con là thật thì chúng ta nhất định sẽ nghe theo, giao Kinh Giao Hội lại cho con quản lý đồng thời sẽ trung thành với con, giúp sức cùng con để cho Kinh Giao Hội của chúng ta lớn mạnh.
Nói đoạn thì ân cần tiến lại chỗ ta mà vỗ vai nói…
– Hiện tại chúng ta trước mắt tạm thời tin tưởng vẫn sẽ xem con là người nhà, mong con thông cảm vì sư phụ con đã rời đi quá lâu, sư huynh và sư thúc của con phản bội, rồi có một kẻ tên là Ngô Kiếm Minh đến giả dạng thân phận của con nói rằng sư phụ con đã mất, mặc dù việc này chúng ta đã xác nhận là hắn giả mạo, hiện tương kế tựu kế nhưng chúng ta vẫn cần phải có sự đề phòng! Trong khi chờ chúng ta điều tra, con có thể tùy ý chọn một căn phòng trống trong hội để nghỉ ngơi, mọi việc chúng ta sẽ phục vụ chu đáo, con thấy sao?
Ta nghe sư nương nói vậy thì gật đầu cung kính nói…
– Việc này con hiểu! Vậy các vị sư nương hãy cứ kiểm tra lại tỉ mỉ thư và tín vật của sư phụ! Còn tên giặc Ngô Kiếm Minh đó sau khi các vị sư nương kiểm tra xác nhận cho con xong, con sẽ cho hắn biết cái giá phải trả khi dám giả dạng thân phận quan môn đệ tử của con là như thế nào! Hiện tại không làm phiền các vị sư nương nữa, con xin được phép đi trước ạ!
Nói rồi ta chắp tay cúi đầu trước các vị sư nương mà rời đi.
Tam sư nương lập tức phân phó cho người dẫn ta đến phòng riêng để nghỉ ngơi.
Khi vừa vào phòng ta nhìn thấy bên ngoài có hai tên thị vệ đứng bên ngoài canh cửa cũng là để giám sát ta, ta mỉm cười búng ra hai mũi kim châm, với y thuật của ta từ thời chữa bệnh cho mọi người tại Thật Tuyệt Môn hiện tại muốn phong bế mấy tên này thật sự dễ như trở bàn tay. Sau khi khiến cho bọn chúng tiến vào trạng thái ngủ đứng, ta đi ra bên ngoài, tiềm hành quay trở lại nghị sự đường, chỉ thấy lúc này các vị sư nương và sư tỷ đã đuổi hết tất cả gia nhân và người hầu ra bên ngoài mà tiến tới bên cạnh một đốm lửa, lúc này ngũ sư nương cầm lấy một cái bát đựng dung dịch kỳ lạ đến nói…
– Tam tỷ à! Dung dịch hiện hình đã được pha chế xong rồi! Hiện có thể lập tức sử dụng!
Chỉ thấy tam sư nương nghe thấy vậy thì vui mừng gật đầu nói…
– Tốt lắm! Chắc Hàn Lập đồ nhi đó không biết được rằng phu quân và chúng ta khi gửi thư qua người lạ đều sẽ sử dụng ám thư ở bên trong mà chỉ có dùng nước hiện hình này thấm ướt bức thư rồi hơ khô trên ngọn lửa mới có thể nhìn thấy được nội dung thực sự! Mặc dù đây đúng là nét chữ của phu quân, nhưng Hàn Lập lại không nói gì đến việc ám thư này khiến cho ta không tránh khỏi nghi ngờ, hiện tại tất cả mọi người đã có mặt ở đây, ta sẽ làm hiện nội dung của ám thư để mọi người nghe theo mệnh lệnh của ám thư, làm theo lời mà phu quân phân phó!
Các vị sư nương khuôn mặt căng thẳng nhưng ai nấy đều chắp tay cúi đầu cung kính mà nói…
– Vâng! Thưa hội trưởng!
Sau khi tam sư nương thấm dung dịch hiện hình và hơ trên ngọn lửa, nét chữ bên ngoài dần biến mất, bút tích bên trong lại dần hiện ra ngày càng rõ nét, chỉ thấy tam phu nhân cầm lấy bức thư mà đọc trước mặt tất cả mọi người…
– Mặc Cư Nhân gửi các vị hiền thê!
Ta hiện tại đích thực là muốn trao lại Kinh Giao Hội cho Hàn Lập, đệ tử của ta, nguyên do thì bởi vì hắn đã cứu ta một mạng, nếu không có hắn ta hẳn đã phải chết không thể nghi ngờ, hiện tại ta mặc dù truy cầu tiên đạo mà nguyên nhân chính bởi vì ta đã bước vào con đường tu tiên, cảm thấy tranh đấu và quan hệ thế tục không còn muốn vương vấn nữa mà Hàn Lập đồ đệ này của ta bản lĩnh còn hơn ta rất nhiều chính là một tu tiên giả vô cùng lợi hại nhất định có thể đưa Kinh Giao Hội của ta thoát khỏi khó khăn, đi tới một tầm cao mới!
Sở dĩ ta hoàn toàn tin tưởng Hàn Lập đệ đệ nhưng lại giấu không cho hắn biết ám thư này để các nàng phải tìm cách âm thầm đọc bởi vì tại ám thư này có nội dung ta không muốn để cho hắn biết.
Ta muốn các nàng nghe theo lời ta, hoàn toàn vâng lời và trung thành với Hàn Lập, Ngoài ra còn phải coi hắn như là ta mà phục vụ, nếu như hắn muốn các nàng phải trở thành con đĩ để cho hắn chơi, không chỉ các nàng mà cả nữ nhi cùng nghĩa nữ của ta nếu như hắn thích có thể đè ra mà chơi thoải mái, các nàng vừa phải hầu hạ hắn, vừa phải tìm cách để cho hắn có thể thoải mái đè ra mà chơi nữ nhân trong hội mà hắn thích, bất kể là ai.
Vậy các nàng phải nghe theo lời ta!
Thân ái!
Tam sư nương sau khi đọc được những lời này thì run rẩy mà đỏ bừng mặt, trong khi các vị sư nương còn lại thì cũng vội vàng tiến lại mà xem xem nội dung bức thư có đúng như vậy hay không, nét chữ trên bức thư là thật hay giả. Ai nấy đều không tin vào tai và mắt mình mà nhìn nhau nói…
– Tại sao? Tại sao lại có thể như vậy được chứ? Phu quân rốt cuộc là suy nghĩ gì vậy?
Ta ở bên ngoài mỉm cười, với thực lực của ta và kỹ năng Thiên Nhãn của tu tiên giả thì nhìn ra mấy mánh khóe phàm tục này vô cùng đơn giản, có điều ta rất muốn biết xem các vị sư nương khi đối mặt với mong muốn biến thái này của sư phụ thì sẽ xử lý thế nào.
Kết quả là Tam Sư Nương sau khi ổn định lại mọi người thì trầm giọng mà nói…
– Việc này quả thực hết sức hoang đường, nhưng trước mắt vẫn có thể thấy rằng Hàn Lập là đệ tử được phu quân hết lòng tin tưởng, cũng như nói người này thực lực vô cùng cường đại, chúng ta không thể đắc tội được. Chuyện của ám thư… chuyện… chuyện ám thư mà phu quân nhắc đến… cái đó… tạm thời hãy xem như là chưa có chuyện gì xảy ra… sau này chúng ta vẫn nên lựa việc mà hành sự… nếu như… nếu như việc trong ám thư phu quân nhắc đến là thực sự cần thiết thì sẽ tiến hành… bằng không… hãy coi như không có gì cả, chúng ta không được để bản thân quá mất mặt trước tiểu bối được các ngươi có hiểu hay không?
Các vị sư nương nghe vậy thì đồng thời cúi đầu mà thở dài một hơi giống như trút được gánh nặng mà nói…
– Dạ vâng! Thưa hội trưởng!
Sau đó thì mọi người đều trở về phòng của mình, mỗi người một tâm tư, mà ta thì cũng lại trở về phòng, phẩy tay một cái giải kim châm trong cơ thể hai tên canh gác khiến bọn chúng tỉnh lại ngơ ngác một chút giống như cảm thấy bị thất thần một chút rồi lại coi như không có việc gì xảy ra mà tiếp tục công việc.
Đùa hay sao, ngươi canh gác người quan trọng mà lại thất thần ngủ quên, cái này phải tuyệt đối dấu diếm, không thể để lộ ra ngoài được.
Ngày hôm sau ta ta đi dạo bên trong hội tình cờ nhìn thấy một nha hoàn rất xinh đẹp nhưng có biểu hiện kỳ lạ, sau khi bám theo nàng ta thì phát hiện nàng ta đang cố tình nghe lén các vị sư nương thương thảo. Sau khi sử dụng hệ thống để tra xét tin tức của nàng ta thì khiến cho ta phát hiện ra một kinh hỉ nhỏ. Chỉ thấy trên hệ thống hiện ra thông báo…
– Thông tin nhân vật: Dương Mịch…
Là nha hoàn tại tổng đà của Kinh Giao Hội, gián điệp của Độc Bá Sơn Trang.
Vốn là phu nhân của Mã hộ pháp, huynh đệ của Mặc Cư Nhân nhưng vì sau này làm phản nên đã bị diệt trừ, đem lòng uất hận mà đầu nhập vào thế lực thù địch của Kinh Giao Hội là Độc Bá Sơn Trang, sau đó cải trang trở thành gián điệp thu thập tin tức khiến cho Độc Bá Sơn Trang dễ dàng có các hành động phá hoại làm cho Kinh Giao Hội ngày một sa sút.
Do bản thân từng sống tại tổng đà nhiều năm, hiểu biết rất lớn, hành động cẩn mật nên chưa bị phát hiện.
Ta nhìn thấy thông tin hệ thống thì cười thầm, tiến lại túm lấy vai của nàng ta mà nhấc vào trong nghị sự đường trước mặt các vị sư nương mà nói…
– Các vị sư nương thật mải mê bàn việc, người này đứng ở ngoài tại một vị trí an toàn, mặc dù tại đó nghe được tiếng của mọi người câu được câu không, không hề rõ ràng nhưng vì thế cũng đã khiến cho mọi người khó lòng phát giác, hiện tại ta đã đưa nàng tới đây để cho các vị sư nương xử lý!
Tam sư nương ở bên trên thấy ta mang theo một nàng nha hoàn dáng vẻ thật thà vào thì nhíu mày nói…
– Lập nhi! Con có nhầm lẫn gì không? Có thể con không biết nàng ta làm việc rất cần mẫn và cẩn thận, ngoài ra khi biết chúng ta họp đều tự giác đứng ra xa mà làm việc một chút, có thể con đã quá nhạy cảm rồi! Có điều nếu là con hoài nghi, sư nương nhất định sẽ tiến hành điều tra nàng ta cẩn thận!
Ta cười mà nói…
– Sư nương sao phải điều tra nhọc công, nàng ta thật ra vốn là người quen, trà trộn vào đây còn phải dịch dung thay hình đổi dạng, hiện tại đệ tử phá đi thuật dịch dung của nàng, cho nàng về nguyên trạng chẳng phải là mọi việc cứ như vậy sáng tỏ rồi sao?
Chỉ thấy ta giơ tay lên một cái sử dụng kỹ năng thanh tẩy, lập tức cơ thể của người nha hoàn trước mặt bay đi lớp hóa trang hiện ra một khuôn mặt khả ái trong ánh mắt sững sờ của mọi người. Các vị sư nương đồng thanh hô lớn…
– Là Dương Mịch! Hóa ra Dương Mịch ngươi sau khi bỏ trốn lại cải trang trở lại rồi theo dõi chúng ta! Ha ha ha ha! Thật khá khen cho Dương Mịch nữ nhân ngươi, thảo nào bao lâu nay chúng ta dốc lòng tìm kiếm đều không thể tìm ra ngươi, thì ra ngươi vẫn ở ngay tại đây, ngay trong tổng đà của Kinh Giao Hội chúng ta!
Dương Mịch bị cởi bỏ lớp ngụy trang, khuôn mặt xinh đẹp tức giận nói…
– Hừ! Hôm nay ta không may bị tiểu tử này bắt được, cũng không thoát khỏi bị các ngươi trừng phạt, có điều ta hiện tại đã là người của Độc Bá Sơn Trang, tin tức quan trọng của các ngươi ta đã truyền tin lại cho trang chủ u Dương Phi Thiên, trong thời gian tới những mối làm ăn yếu hại của các ngươi sẽ bị ảnh hưởng, sau đó các ngươi sẽ bị nuốt trọn không thể trở mình, ha ha ha ha!
Tam sư nương ở trên đài cao tức giận đập bàn mà quát…
– To gan! Uổng cho vợ chồng ngươi được phu quân coi là huynh đệ vậy mà chồng thì làm phản nay vợ lại làm nội gián hại cho Kinh Giao Hội của ta ngày càng khó khăn như vậy! Tội của ngươi tuyệt không thể tha được!
Ta lập tức đá vào chân của Dương Mịch khiến nàng ta quỳ xuống trước mặt mọi người mà nói…
– Ngươi mặc dù làm vậy là báo thù cho chồng, là một kẻ liều mạng sống vì trọng tình nhưng hành động của các ngươi thật bất nghĩa. Ngươi đừng cho rằng Độc Phách Sơn Trang các ngươi cài ngươi vào đây đã bị chúng ta phát hiện mà ta còn biết tên Ngô Kiếm Minh kia cũng là chiêu bài của u Dương Phi Thiên sử dụng với chúng ta, nói không chừng cái kế này cũng là do ngươi bày ra giúp hắn, Dương Mịch, về chuyện này bản thiếu gia nói đúng chứ!
Dương Mịch nghe ta nói vậy thì mặt mày tái mét mà nói…
– Ngươi… ngươi ăn nói hàm hồ, không có chứng cứ!
Tam sư nương thấy như vậy thì càng khẳng định lời ta nói là đúng liền cười lớn mà nói…
– Ha ha ha ha! Quả là trời giúp chúng ta! Không ngờ Lập Nhi vừa mới tới vậy mà ngay lập tức đã lập đại công cho Kinh Giao Hội chúng ta, việc này ta nhất định sẽ trọng thưởng. Còn Dương Mịch, tạm thời giam ngươi vào trong phòng, những ngày tháng ngươi làm nội gián đã hại Kinh Giao Hội chúng ta thê thảm thế nào, hiện tại cũng đã đến lúc phải trả giá rồi. Việc hai vợ chồng ngươi làm, đừng nghĩ rằng chúng ta sẽ tha thứ cho ngươi dễ dàng! Người đâu, mau trói nàng ta lại, nhốt vào phòng tra khảo!
Dương Mịch mặc dù cường ngạnh nhưng nghe thấy mình bị nhốt vào phòng tra khảo nhất thời cũng tỏ ra sợ hãi mà run rẩy. Ngay lập tức một số đệ tử tới trói chặt nàng lại rồi đem nàng đi.
Ta chắp tay cúi đầu hướng về phía tam sư nương mà nói…
– Bẩm tam sư nương! Về việc bức cung đệ tử có một số phương pháp rất tốt, thậm chí còn có năng lực phân biệt lời thật lời giả, xin hãy giao nàng cho đồ đệ xử lý!
Tam sư nương nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của ta lúc này cảm thấy vô cùng yêu quý, mặc kệ ta vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào ngực lớn của mình mà gật đầu mỉm cười nói…
– Tốt! Lập Nhi! Nàng là do con có công bắt được! Con có thể tùy thời xử lý! Nếu như đúng như con nói con có thể phân biệt được lời thật, lời giả, vậy việc giao nàng cho con chính là thích hợp nhất, khiến cho sư nương cũng không cần lo lắng kết quả nữa rồi!
Ta lại cúi người, bước lùi ra khỏi phòng mà nói…
– Sự việc cấp bách, đồ đệ vẫn là đi trước một bước, sư nương yên tâm, ta làm việc nhất định sẽ khiến sư nương và mọi người hài lòng!
Nhìn thấy ta rời đi như vậy các vị sư nương lại nhìn nhau mà mỉm cười, thậm chí có người nghĩ đến những lời của sư phụ dạy trong ám thư bảo các nàng phải sẵn sàng trở thành con đĩ cho ta chơi vừa rồi nhìn thấy ta anh tuấn lại tài giỏi như vậy nhất thời nhớ lại mà lồn rỉ ra nước, hai má ửng hồng, ngại không dám nói.
… Bạn đang đọc truyện Phàm nhân tu tiên X tại nguồn: /pham-nhan-tu-tien-x/
Dương Mịch – Nội gián, phu nhân của Mã Thiên Không – Huynh đệ của sư phụ!
Ta tiến vào trong căn phòng giam nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp bị trói chặt treo trên một cây cột. Nhìn thấy ta đi vào ánh mắt nàng sắc lạnh chứa đầy thù hận cùng không cam lòng. Không ngờ nàng lại là người lên tiếng trước nhìn ta mà nói…
– Không ngờ ta tiềm phục ở trong Mặc Phủ bao nhiêu năm, che giấu hành tung thành công với các tỷ muội thân thuộc vậy mà đến hôm nay sơ sẩy một chút lại bị phát hiện bởi một kẻ ngoại lai như ngươi! Thật đúng là không cam lòng!
Ta lắc đầu cười mà nói…
– Sai rồi! Ngươi đúng là có bản lĩnh có điều ngươi đánh giá ta thấp hơn các vị sư nương của ta chính là vô cùng sai lầm. So với ta, tất cả các vị sư nương cộng lại cũng không là gì cả, mà ngươi, lại càng không bao giờ có thể qua mặt được ta. Trong đêm nay ngươi sẽ thấy đây vốn là một điều hiển nhiên, không có gì là không cam lòng hết!
Dương Mịch cười nhếch mép mà nói…
– Hàn Lập! Đừng tưởng có thể may mắn vạch trần được ta là ngươi có thể dễ dàng có được thứ mà ngươi muốn, phu quân ta đã bị các ngươi hại chết! Mà ta cũng sẵn sàng chết cùng với phu quân của mình, mạng sống của ta là để trả thù cho chàng, hiện tại trả thù vô vọng, ta cũng không cần thiết phải tiếp tục mà sống trong khổ đau nữa rồi!
Nói đoạn nàng cười lớn một tiếng giống như điên dại rồi nhìn ta khinh thường mà nói…
– Hàn Lập! Chắc các ngươi nghĩ rằng trói ta chặt như vậy là ta phải nghe theo mọi sắp xếp của các ngươi mà không thể phản kháng, các ngươi nhầm rồi! Trong miệng ta luôn có thuốc độc, ta ở trong Mặc Phủ này ngay bên cạnh các ngươi đã xác định bản thân đứng trong ranh giới sống chết, hiện tại chỉ cần ta đưa lưỡi ra mà cắn thuốc lập tức có thể vô thanh vô tức, không đau không đớn mà mất mạng. Âm mưu của các ngươi sẽ không thể thực hiện được nữa. Ha ha ha ha! Hàn Lập ngươi thật là kiêu ngạo! Nhưng ngươi cũng chỉ là một kẻ bất tài! Nhiệm vụ lần này của ngươi muốn khai thác thông tin từ ta đã thất bại rồi! Ha ha ha ha! Phu quân! Thiếp vô dụng không thể trả thù cho chàng, không thể khiến cho Mặc Gia khốn kiếp bồi táng cùng chàng, thiếp sẽ xuống suối vàng gặp lại chàng ngay bây giờ đây. Ực!
Lời vừa nói xong thì Dương Mịch cắn thuốc trong miệng, độc tính mạnh mẽ lập tức phát tán khiến cho mắt nàng mờ đi mà gục xuống, sinh cơ rất nhanh biến mất, trong thoáng chốc trở thành một cái xác không hồn.
Sau đó nàng mở mắt ra, nhìn thấy ta ở trước mắt nàng, bàn tay ta vừa rút ra khỏi miệng nàng, hiển nhiên vừa rồi ta đã nhét một thứ gì đó vào miệng nàng. Chỉ thấy nàng sợ hãi nhìn xung quanh, nhìn lại bản thân mình nhận thấy mình vậy mà vẫn còn sống thì run rẩy nói…
– Ngươi ngươi vừa rồi làm gì? Ngươi đã đút gì vào miệng của ta? Không đúng! Vì sao ta chưa chết! Vì sao ta vẫn tiếp tục sống! Không thể nào! Thuốc này là độc vật không hề có thuốc giải mà vừa rồi độc tính phát tác rất nhanh ta nhớ rõ rằng mình đã chết rồi! Ta rõ ràng là đã chết rồi!
Ta đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt sợ hãi của nàng, nâng cằm nàng lên ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp run rẩy của nàng mà nói…
– Dương Mịch phu nhân có thể không biết rằng bản lĩnh của ta lớn đến mức nào! Có ta ở đây thì ngươi không thể chết được!
Nói đoạn ta dừng một chút, ngón tay nhẹ nhàng vuốt từ trên xuống dưới khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng mà nói tiếp khiến ánh mắt nàng mở lớn sợ hãi không nói thành lời. Chỉ thấy lời của ta văng vẳng bên tai nàng…
– Mà cho dù ngươi có chết rồi đi chăng nữa, bản thiếu gia cũng có thể cứu ngươi trở lại được! Vì thế đừng lấy cái chết ra mà nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi được ta!
Dương Mịch run sợ nhìn ta giống như nhìn ác ma mà nói…
– Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Phải làm sao để ngươi có thể tha cho ta?
Ta vung tay lên, một chiếc ghế cứ như vậy trượt trên sàn nhà mà di chuyển đến sau lưng ta để ta tiêu sái ngồi xuống, lại chìa tay ra mời nàng, một chiếc ghế khác và một cái bàn cứ như vậy mà trượt vào vị trí, dây trói trên tay nàng cũng tự đứt ra, nàng cùng nhẹ nhàng được đặt vào cái ghế đối diện và ngồi với ta. Trên bàn có một bình trà trang trọng. Ta bình đạm nhìn vào mắt nàng mà nói…
– Rót trà!
Dương Mịch nghe ta ra lệnh, trong không khí kỳ lạ và nỗi sợ hãi trong lòng cùng với sự tử tế khó hiểu của ta khiến cho nàng vô thức mà cầm bình trà lên rót, thậm chí rót xong rồi lại run rẩy đưa trà lên mời ta. Ta bình thản gật đầu rồi nhận lấy ly trà mà uống.
Không hiểu sao nhìn thấy cử chỉ của ta uống trà nàng rót một cách nhẹ nhàng thư thái như vậy nàng bất chợt cảm thấy nhẹ lòng, giống như mình vừa làm một việc đúng đắn, thấy ta hiền từ và vơi bớt đi sợ hãi rất nhiều.
Uống xong ta đặt ly trà xuống, nhìn về phía nàng mà nói…
– Dương Mịch phu nhân suy cho cùng là vì muốn trả thù cho chồng! Tình nghĩa này trong mắt của ta ngược lại là vô cùng đáng quý! Có điều phu nhân phải biết, phàm là việc gì trên đời đấu đá thì phải có thắng thua, người đã dám liều mình tại nơi này thì cũng nên xác định có thể có ngày hôm nay, vì vậy hãy sẵn sàng mà đối mặt. Có thể phu nhân đã có những chuẩn bị và thủ đoạn, hiện tại xem ra thủ đoạn đã bị ta phá cả rồi, bây giờ là cá nằm trên thớt, ta vốn coi trọng phu nhân nặng tình nên không muốn khiến phu nhân tổn thương, lẽ nào phu nhân không hiểu khổ tâm của ta mà muốn sự việc đi xa hơn. Hiện tại như phu nhân đã thấy, đến chết nàng còn không có cơ hội, phu nhân còn muốn chống đối với ta thế nào?
Dương Mịch nghe ta nói vậy thì tâm trạng giống như chết lặng, thở dài một tiếng mà trả lời…
– Hàn Lập! Ta hiểu những gì ngươi nói! Nhưng xin lỗi! Phu quân của ta đã bị các ngươi hại chết! Ta sẽ không dễ dàng đầu hàng!
Nghe thấy nàng ngoan cố như vậy ta cười lớn mà nói…
– Dương Mịch phu nhân! Đây là ngươi ép ta ra tay có phải không?
Dương Mịch vậy mà kiên cường đáp lại…
– Các ngươi hại chết phu quân của ta! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho các ngươi!
Rầm!
Trong khoảnh khắc, ta bóp lấy cổ nàng, tỳ mạnh lên trên bàn…
– Tốt! Phu nhân một điều trả thù cho phu quân! Hai điều trả thù cho phu quân! Vậy thì bản thiếu gia chỉ cần giúp phu nhân quên đi người phu quân đã mất của mình có lẽ với phu nhân mà nói sẽ là một việc tốt. Suy cho cùng phu nhân vẫn cần phải sống tiếp, mà muốn sống tiếp rõ ràng là cần phải tỉnh ngộ, không thể tiếp tục chung thủy với một kẻ không xứng đáng, huống hồ kẻ không xứng đáng này đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, phu nhân chung thủy đáng quý như vậy lại càng không có lý gì vì hắn mà phải chịu khổ! Ta hôm nay sẽ giúp phu nhân quên đi coi người phản bội lại huynh đệ tốt, bỏ rơi nương tử chung tình, cái thứ bội tình bội nghĩa này trong đêm nay Dương Mịch phu nhân nàng có thể quên đi hắn được rồi!
Chỉ thấy tay ta bóp cổ nàng mà ghì chặt trên mặt bàn mà một bàn tay khác thì nhẹ nhàng mà đưa xuống phía dưới, bắt đầu cởi ra áo ngoài của nàng, Dương Mịch ánh mắt xinh đẹp sợ hãi nhìn ta mà run rẩy nói…
– Hàn Lập! Dừng tay! Dừng tay! Ngươi đây là muốn làm cái gì?
… Bạn đang đọc truyện Phàm nhân tu tiên X tại nguồn: /pham-nhan-tu-tien-x/
Ta nghe nàng hỏi như vậy thì bàn tay vẫn cởi bỏ áo ngoài của nàng, rồi đưa lên bầu ngực nàng mà xoa xoa, chớp chớp mắt ngắm nhìn nàng rồi nghiêng đầu mà nói…
– Dương Mịch phu nhân à? Phu nhân lớn tuổi hơn ta nhiều như vậy không phải đến việc ta đang làm cái gì mà cũng không hiểu đấy chứ? Liệu có phải là chồng của nàng trước kia không làm thế này với nàng nên nàng không biết ta đang làm cái gì hay không? Nếu vậy thì chồng của nàng thật thất trách nha! Thôi được rồi! Nếu hắn không có làm với nàng để nàng không biết mà hỏi ta, thế thì hôm nay bản thiếu gia sẽ bớt chút thời gian mà dạy nàng vậy!
Nói rồi bàn tay ta luồn hẳn vào áo trong của nàng mà đặt lên bầu vú của nàng mà xoa xoa rồi nói…
– Cái này là bóp vú! Bóp vú của nàng như vậy chính là hành động kích thích khiến cho ta rất thoải mái để hai chúng ta có thể tiến hành làm tình! Phu nhân có hiểu hay không?
Dương Mịch cắn chặt răng, quay đầu đi, uất hận mà nói…
– Ta không cần ngươi phải giải thích! Đừng nhắc đến phu quân của ta! Tên khốn!
Ta đưa cả hai tay của ta vào trong áo của nàng mà vân vê hai đầu vú, cảm giác rất thoải mái và sướng tay, vừa ngắm nhìn dung nhan tú lệ xinh đẹp đang cố gắng cắn răng kiềm chế rên rỉ mà cười nói…
– Phu nhân hay thật đấy! Rõ ràng là hỏi ta đang làm gì, ta nói ra thì lại bảo là không cần phải giải thích! Rõ ràng là phụ nữ có chồng mà lại không muốn người khác nhắc đến phu quân của mình! Hơn nữa… biết bản thiếu gia chẳng phải là dạng hiền lành gì lại còn dám gọi ta là tên khốn, phu nhân không nghĩ xem, nàng gọi ta như thế, ta làm sao mà có thể tử tế với nàng được nữa bây giờ! Thôi thì nghe theo lời của nàng trở thành một tên khốn vậy có phải hay không? Hay là nói ta chỉ sờ ở trên này mà không sờ bên dưới nên nàng tức giận mà mắng ta, thôi được rồi, nếu vậy, bản thiếu gia chiều lòng của nàng mà sờ nơi riêng tư bên dưới này của nàng vậy!
Nói rồi bàn tay ta luồn xuống bên dưới, chui vào trong váy của nàng mà đặt tay lên trên lồn của nàng mà sờ vào cái lồn mềm mại của nàng. Cơ thể của Dương Mịch run rẩy, nước mắt nàng chảy ra, nàng nhìn vào mắt ta mà van xin nói…
– Hàn Lập! Xin hãy dừng lại! Đủ rồi! Ta không muốn có lỗi với phu quân của ta! Ta xin ngươi! Phải làm sao để ngươi tha cho ta đây! Hu hu! Ta… xin ngươi!
Ta bất ngờ choàng người mà ôm lấy nàng, cúi người xuống mà trao cho nàng một nụ hôn nồng nàn, rời bờ môi nàng, lau đi giọt nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp, ngắm nhìn nàng yêu thương mà nói…
– Dương Mịch! Nàng không có lỗi gì với phu quân của nàng cả! Mà chính phu quân của nàng có lỗi với nàng! Bản thân nàng trả thù cho hắn đã chết rồi, nàng vừa rồi uống thuốc độc chẳng phải đã chết rồi sao, nàng đã vì hắn, vì một tên khốn kiếp như hắn mà trả giá bằng cả sinh mạng của mình, vì sao lại nói nàng nợ gì hắn nữa, nàng không nợ gì hắn cả. Mà hiện tại, nàng nợ ta, vì chính ta đã cứu nàng trở về, chính ta đã trao cho nàng một cơ hội, một sinh mạng này, vì thế đừng vô ơn với ta mà trước mặt ta cứ nói về hắn nữa, có được hay không?
Dương Mịch hai mắt ướt nhòa, bất giác ôm chầm lấy ta mà run rẩy…
– Hu hu! Hàn Lập! Nói đi! Nói cho ta biết ta phải làm sao bây giờ! Hu hu! Ta… ta yêu chồng mình! Vì sao chàng lại phản bội lại Mặc sư huynh! Phản bội lại tất cả mọi người! Vì sao lại bỏ rơi ta như vậy! Để ta phải sống một mình trong thù hận! Hu hu! Hàn Lập! Vì sao không để cho ta chết! Vì sao lại cứu sống ta để ta lại tiếp tục trở về cuộc sống tồi tệ này! Vì sao lại chà đạp lên thân thể của ta để ta cảm thấy ô nhục như vậy! Vì sao? Hu hu!
Ta ôm chầm lấy nàng, siết chặt lấy cơ thể của nàng để nàng gục lên bờ vai ta mà khóc, đưa tay lên vuốt ve mái tóc nàng mà nói…
– Vì sao ta lại cứu nàng trở về à, hỏi ngốc vậy, ta làm sao mà nỡ để một người con gái trọng tình như nàng vì một kẻ không xứng đáng mà biến mất mãi mãi ngay trước mặt mình. Dương Mịch à, nàng có thể khờ khạo vì người mình yêu lầm mà đánh đổi tính mạng, thì ta tại sao lại không có quyền vì một người con gái trọng tình xinh đẹp khiến cho ta yêu thích như nàng mà cứu nàng trở về!
Nàng có thể chết đó là quyền của nàng… nhưng cứu người ta thích trở về… đó lại là quyền của ta rồi!
Đừng hỏi ta vì sao tên phu quân ngốc nghếch của nàng vì sao lại bỏ rơi nàng? Cái hành vi ngu si này ta không thể làm được, do đó không thể giải thích nổi!
Cũng đừng nói ta chà đạp cơ thể của nàng!
… Bạn đang đọc truyện Phàm nhân tu tiên X tại nguồn: /pham-nhan-tu-tien-x/
Ta kéo nàng về trước mặt, lau nước mắt trên mặt nàng, hôn lên môi nàng mà nói…
– Nếu nàng nói ta sờ soạng nàng, muốn làm tình với nàng là chà đạp cơ thể của nàng! Vậy thì cơ thể này của ta, ta cho nàng chà đạp đấy! Nàng cứ chà đạp thoải mái đi có được hay không?
Dương Mịch bất ngờ nghe ta nói vậy thì không nhịn được mà mỉm cười nhẹ rồi hờn giận mà vỗ lên trên người ta nói…
– Hàn Lập! Ngươi thật là xấu! Ta… ta… không mắc lừa người đâu!
Ta ôm lấy nàng, ngả xuống giường, đừng hỏi cái giường này từ đâu ra, trong nhẫn trữ vật không gian của ta vẫn còn mười cái giường nữa đây này. Khi cơ thể ngả lên trên chiếc giường mềm mại, bất giác cơ thể của Dương Mịch run rẩy, nàng trào ra nước mắt mà đau khổ nói…
– Đây… đây là mơ có phải không?
Suy cho cùng thì nàng không thể hiểu nổi vì sao lại có thể có một chiếc giường đột nhiên xuất hiện khi chúng ta ngả ra như vậy… giống như là một giấc mơ thật… nhưng vì sao khi cảm thấy mọi sự giống như một giấc mơ không có thật… nàng lại đau lòng đến thế!
Ta dùng má ta cọ cọ yêu thương mà lau nước mắt cho nàng rồi nói…
– Đây đương nhiên là mơ rồi!
Rồi ta chống tay hai bên người nàng, mặt đối mặt với nàng, ngắm nhìn nàng mê man rồi chớp chớp đôi mắt nói…
– Nàng thử nghĩ mà xem, một người con gái hoàn mỹ, xinh đẹp như nàng rõ ràng là chỉ có thể xuất hiện trong những giấc mơ chứ còn gì nữa!
Bỗng Dương Mịch đưa tay lên, một ngón tay đặt lên trên môi ta, ánh mắt long lanh ngấn lệ nhìn lên khuôn mặt ta khao khát mà lắc đầu nói…
– Không phải! Nếu như có một người nào đó chỉ có thể tồn tại trong giấc mơ… thì đó không phải là ta!
Ta dùng mũi ta cọ cọ lên trên mũi nàng mỉm cười mà nói…
– Cô gái ngốc! Ở đây chỉ có hai chúng ta! Nàng nói vậy chẳng phải là nói ta là người chỉ có thể tồn tại trong giấc mơ sao?
Nàng vậy mà đưa tay lên lau nước mắt của mình rồi gật đầu.
Lập tức ta sà xuống mà hôn lấy nàng. Hai chúng ta trao cho nhau nụ hôn nồng nàn. Ta thì thầm vào tai nàng…
– Dương Mịch! Ta có thể kéo nàng từ cõi chết trở về cuộc sống này! Vậy thì cũng hãy tin rằng… ta cũng sẽ giúp nàng biến giấc mơ này trở thành sự thật! Ta sẽ đem đến cho nàng những điều tốt nhất, bảo vệ nàng trước mọi kẻ thù, từ hôm nay nàng không còn là phu nhân của Mã Thiên Không, cũng không còn là người trong giang hồ hay là kẻ thù của Mặc Gia gì cả, từ hôm nay, nàng là người con gái của ta, được ta cứu trở về, được ta yêu thương chăm sóc và bảo vệ, được ta trân trọng! Hãy quên đi tất cả, trở thành người phụ nữ của ta có được hay không?
Dương Mịch gật mạnh đầu, ôm chầm lấy ta mà thổn thức…
– Hàn Lập! Ta đồng ý! Đồng ý buông xuôi hết tất cả để cùng với chàng tiếp tục trong giấc mơ này không bao giờ tỉnh lại nữa! Ưm! Ưm!
Chúng ta hôn môi nhau, sờ soạng nhau trong điên dại, trong khao khát. Dương Mịch lúc này cũng giống như phát cuồng mà lè lưỡi sang, nút lưỡi ta cuồng nhiệt, mạnh mẽ.
Ta cởi áo nàng ra, để lộ ra bầu ngực no tròn, há miệng ra mà bú mút, mà sờ nắn mà Dương Mịch thì ưỡn ngực lên cho ta thỏa thê bú mút, còn túm lấy tóc ta mà nhấn vào ngực nàng cho ta thỏa mái mà bú liếm.
Ta trườn xuống dưới, tụt xuống váy nàng, úp mặt vào lồn nàng, hít một hơi dài. Dương Mịch bất giác nhìn ta, ánh mắt ngấn lệ cùng hờn tủi, không hiểu sao… trong giây phút này nàng khao khát có thể trao cho ta sự trinh trắng của mình, tiếc rằng điều đó không còn nữa…
Nàng bất ngờ khép hai chân lại, đặt tay lên cằm ta rồi nhẹ nhàng nâng ta lên đối diện với nàng, nước mắt nàng tuôn rơi…
– Hàn Lập! Hay là… ngừng lại được không! Ta… ta… ta… chỉ là một bông hoa đã tàn phai… không còn xứng đáng với chàng nữa rồi!
Ta không trả lời nàng…
Ta lập tức trườn xuống phía dưới, dùng sức banh mạnh hai chân của nàng ra. Dương Mịch nước mắt tuôn trào mà lắc đầu nhưng không thể khép lại được, ta úp mặt vào lồn nàng mà liếm láp, lưỡi ta thọc sâu vào lồn nàng mà tận tình bú liếm, cảm giác sướng khoái và kích thích rất nhanh tràn ngập tâm trí nàng, ta bú liếm tận tình đến nỗi nàng chẳng thể kiềm chế nổi sung sướng mà cất lên những tiếng rên ư ử. Bất giác nàng không chống đối nữa mà nở một nụ cười hạnh phúc, bất giác nước mắt nàng tuôn rơi trong hạnh phúc vỡ òa, nàng ưỡn hông lên cho ta thoải mái bú liếm nơi tư mật của mình, lồn nàng nứng điên lên mà liên tục tràn ra nước dâm cho ta bú liếm, tay nàng đưa xuống dưới mà xoa lấy đầu của ta, túm lấy tóc ta mà nhấn vào lồn mình trong khi hông nàng ưỡn lên giống như muốn trao cho ta tất cả, cho ta toàn quyền khám phá và thưởng thức nơi tư mật của nàng.
Ta liếm láp nàng nhiệt tình khiến cho nàng liên tục cao trào hết đợt này đến đợt khác trong sung sướng đến khi cơ thể của nàng thỏa mãn rã rời ta trườn lên mà hôn nàng.
Miệng ta lúc này đầy mùi lồn của nàng nhưng nàng hôn lên môi ta cuồng nhiệt và nồng nàn mà không hề e ngại. Ta thì mỉm cười, thì thầm vào tai nàng mà nói…
– Vừa rồi nàng nói gì ta không nghe rõ! Ta cũng không quan tâm! Thật ra có một điều ta rất muốn nàng thẳng thắn nói cho ta biết!
Dương Mịch nghe ta nói vậy thì trong lòng có chút căng thẳng nhưng nhu thuận nhìn ta mà gật đầu…
– Dạ!
Ta thơm nhẹ lên môi nàng rồi chớp chớp mắt nhìn nàng yêu thương mà nói…
– Vừa rồi ta làm vậy… nàng có thấy sướng không?
Dương Mịch gật gật đầu, nước mắt không hiểu sao mà trào ra hạnh phúc nói…
– Dạ… sướng! Sướng lắm ạ! Sướng không thể nào mà chịu được!
Ta lau nước mắt cho nàng, thơm chụt lên trên môi nàng rồi hỏi…
– Vậy á! Thế… có muốn sướng hơn nữa không?
Dương Mịch hai má ửng hồng, quay mặt đi chỗ khác xấu hổ mà gật đầu!
Ta đưa tay lên day nhẹ lên mũi nàng mà nói…
– Vậy thì dùng tay đút của ta vào bên trong! Nhanh lên đi! Ta đang bí bách không chịu được nữa rồi!
Dương Mịch ngẩng lên nhìn ta, bàn tay nàng cầm lấy con cặc của ta, cảm nhận được con cặc lớn của ta đang cương cứng hết cỡ thì xấu hổ chớp mắt nghiêng đầu rồi đặt đầu cặc của ta vào cửa mình của nàng, vừa ngắm nhìn ta say mê, mắt nàng lim dim lại giống như tận hưởng phút giây con cặc của ta đang từ từ tiến vào bên trong.
Bất ngờ ta chạm vào một tấm màng mỏng…
Nước mắt nàng lại trào ra, nhìn lên ta mà lắc lắc đầu, nàng khóc, khóc thật rồi, nàng khóc giống như vỡ òa… Giấc mơ này vì sao lại chân thật quá! Vì sao những gì nàng mơ ước và khao khát nhất lại đều có thể xảy ra một cách thần kỳ như vậy! Nàng đã mất đi trinh tiết, mặc dù số phận hắt hủi khiến nàng không thể có con nhưng nàng là con gái có một đời chồng, điều đó là không thể thay đổi…
Ai! Ai nói điều đó là không thể thay đổi!
Ta lau nước mắt cho nàng mà nhìn nàng yêu thương nói…
– Dương Mịch! Nếu như nàng cho rằng ta hoàn trả cho nàng thân thể nguyên vẹn trinh nguyên là vì ta thì nàng sai rồi! Đối với ta mà nói không có điều gì khiến cho cơ thể của nàng trở nên hoen ố! Thứ mà ta muốn chính là… ta không cho phép nàng cảm thấy buồn phiền vì những suy nghĩ như vậy nữa! Ta không cho phép nàng được tự mình suy nghĩ bản thân có gì đó không xứng đáng với ta! Đúng rồi! Có phải nàng cảm thấy đây giống như là một giấc mơ không có thật phải không?
Dương Mịch nghe ta nói thì nước mắt lặng lẽ tuôn trào mà gật đầu…
Ta thơm nhẹ lên môi nàng, rồi rướn xuống, thì thầm vào tai nàng…
– Nếu nàng vẫn nghĩ rằng đây là một giấc mơ không có thật! Vậy thì đau đớn này… sẽ giúp nàng biết rằng… đây không phải là mơ, mà chính là sự thật! Dương Mịch! Hãy nhớ rằng! Đây là sự thật! Nàng từ nay về sau… mãi mãi là người phụ nữ của ta!
Ta cong hông lên, cặc thúc một cú lút cán vào bên trong lồn nàng. Dương Mịch bị địt mạnh mà nảy người lên, đau đớn khiến nàng hét lên một tiếng, tiếng hét đau đớn đến cùng cực của người con gái bị mất đi trinh tiết khiến nàng vậy mà hạnh phúc ôm chầm lấy ta mà hôn môi ta trong hạnh phúc.
– Nữa đi! Nữa đi! Đừng dừng lại! Ta muốn cảm nhận được đau đớn này rõ ràng hơn nữa! Ta muốn cảm nhận được đây thực sự là sự thực! Đây… vậy mà thực sự là sự thực! Hu hu hu hu! Ưm! Ưm! Ưm!
Ta chặn tiếng khóc của nàng bằng nụ hôn yêu thương, nâng hông lên mà liên tục dập cặc vào lồn nàng mà địt ầm ầm không dừng lại khiến cho cái lồn trinh nguyên của nàng liên tục bị trùng kích.
Dương Mịch ôm chầm lấy ta, hông ưỡn lên cho ta địt lồn của nàng mà trao cho ta nụ hôn nồng nàn hạnh phúc.
Chẳng mấy chốc nàng liên tục phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng, tiếng rên ngày càng trở nên dâm đãng và hạnh phúc không cần kiềm chế, ánh mắt nàng ướt át nhìn ta tràn ngập tình yêu và dục vọng.
Chúng ta sau một thời gian triền miên và sung sướng thì hai cơ thể hòa quyện đưa đối phương đến tột đỉnh cao trào. Dương Mịch choàng tay lên trên cổ ta, kéo trán ta chạm vào trán nàng, rướn môi lên mà hôn ta trong khi đón nhận từng cú địt mạnh của ta vào lồn nàng mà rên rỉ từng chập nói…
– Bắn đi! Bắn hết vào lồn của ta được không? Ta sướng quá! Ta không chịu nổi nữa rồi! Ư! Ư!
Ta thơm lên môi nàng ngọt ngào nhìn vào mắt nàng yêu thương nói…
– Gọi phu quân đi!
Ánh mắt nàng mê man, gật đầu mỉm cười hạnh phúc dạt dào mà nhìn ta trả lời…
– Ưm! Phu quân! Bắn đi! Bắn vào lồn của thiếp đi ạ! Ư! Ư!
Ta ghì chặt lấy nàng, hôn môi nàng trong khi địt mạnh từng cú vào lồn nàng với tất cả sức lực…
– Ngoan lắm! Ưỡn lồn lên đi! Phu quân ra đây! Sướng không chịu nổi nữa rồi! Ưỡn lồn lên để ta bắn hết vào lồn nàng nào! Ta muốn nàng có thai với ta!
Dương Mịch ôm chầm lấy ta, hông ưỡn lên cao nhất có thể…
– Ư! Ư ư! Phu quân! Bắn đi ạ! Bắn hết vào lồn của thiếp! Thiếp muốn có thai với chàng, sinh con cho chàng! Ư ư!
Ta ghì chặt nàng lại, địt một cú lút cán vào lồn nàng, hôn tì lên môi nàng trong khi con cặc đâm rầm vào lồn nàng rồi nhấn mạnh mà bắn tinh đây lồn nàng.
Dương Mịch sung sướng ưỡn hông lên, cảm nhận từng dòng tinh trùng của ta bắn đầy lồn mình. Nhìn ta mỉm cười hạnh phúc trông vô cùng xinh đẹp.
Bỗng nàng rướn lên hôn nhẹ lấy ta trong khi con cặc ta vừa bắn tinh đầy lồn nàng vẫn còn ngâm trong lồn nàng mà cười tinh nghịch nói…
– Phu quân à! Chàng khéo như vậy rốt cuộc là đã lừa được bao nhiêu cô gái như ta rồi! Mau nói đi!
Ta đưa tay lên đếm đếm rồi nói…
– Ta nghĩ cũng không nhiều lắm… đâu đó… có lẽ… mới được một vài thế giới gì đó!
Dương Mịch hừ lạnh rồi thơm lên má ta cười nói…
– Biết ngay mà! Có điều ta bây giờ đã là người phụ nữ của chàng rồi, sau này có làm gì thì phải chú ý giúp đỡ ta có thai với chàng nghe không? Ta muốn sinh con cho chàng!
Ta thơm lên môi nàng rồi cười hạnh phúc nói…
– Ta có rất nhiều năng lực đặc biệt, nàng có thể tin tưởng ta, ta vừa kiểm tra nàng và ta đã có con rồi, nên không cần lo lắng về vấn đề này nữa nha!
Dương Mịch nghe vậy lập tức ánh mắt ngập tràn hạnh phúc mà ôm chầm lấy ta rồi cười lớn…
– Phu quân! Cảm ơn chàng ạ! Cảm ơn chàng rất nhiều!
Ta nắm lấy tay của nàng, nhìn vào mắt nàng, chân thành yêu thương mà nói…
– Dương Mịch, thân phận của ta đặc thù, không thể trao cho nàng một tình yêu duy nhất, nhưng ta sẽ cho nàng một cuộc sống tốt nhất, sau này nàng và con sẽ là thần linh của thế giới này, giúp đỡ ta để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Nếu lúc nào nàng cần có thể câu thông với ta, ta sẽ đến bên cạnh nàng.
Dương Mịch lắc đầu mà ôm lấy ta, nép vào lòng ta mỉm cười…
– Phu quân nói gì vậy, ta không hiểu nổi, có phải là phu quân đang nằm mơ không? Ta không cần làm thần linh, chỉ cần có thể trở thành người phụ nữ của chàng trong cuộc sống bình thường này ta đã mãn nguyện rồi! Phu quân à! Thật ra ta lúc nào cũng cần chàng cả, có điều không hiểu sao ta lại thấu hiểu những gì chàng nói, giống như… giống như thế giới này nhắc nhở ta không được ngăn cản chàng trăng hoa vậy! Có điều ta không quan tâm! Với ta, quan trọng nhất là lòng chàng có ta, còn lại, tất cả ta đều chấp nhận! Hãy cứ làm những gì chàng thích và nên làm!
Ta ôm lấy nàng, hôn lên môi nàng yêu thương…
– Cảm ơn nàng đã hiểu cho ta! Trước mắt còn phải làm rất nhiều điều nữa, sau này có cơ hội, ta sẽ bù đắp lại cho nàng! Dương Mịch! Nàng là người phụ nữ tốt, ta rất may mắn vì có được nàng!
Dương Mịch ôm chầm lấy ta, hạnh phúc dâng trào…
– Phu quân! Thiếp rất yêu chàng! Thiếp cũng cảm thấy mình rất may mắn! Sau này dù có nhiều nữ nhân như thế nào, họ tốt ra sao, mong rằng phu quân, chàng nhất định phải nhớ đến thiếp và con nhé!
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Phàm nhân tu tiên X |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện bú vú, Truyện liếm cặc, Truyện liếm lồn |
| Tình trạng | Update Phần 34 |
| Ngày cập nhật | 08/01/2026 22:39 (GMT+7) |