Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trường có học sinh tham gia cuộc thi này mà lọt vào vòng thi quý, thành tích cuối năm của trường nhất định sẽ rất sáng chói.
Trong lúc này không biết có bao nhiêu ánh mắt hâm mộ, ghen tị nhìn về phía tôi, khiến Trung còi và Minh béo cũng thấy nhột nhạt khắp người, lặng lẽ cách xa tôi một chút để bớt áp lực.
“Hoa khôi lớp” lúc trước đỏng đảnh, còn nói xấu vì tui làm lơ, lúc này lại mua nước tới đưa, bộ dáng lấy lòng, nhưng có lẽ do tôi trưởng thành sớm, hoặc tiếp xúc với toàn mỹ nhân tuyệt sắc như mẹ, mợ Hoàng Lan, cô út Thanh Nguyệt, hay dì Ngọc và chị Hương, kiểu bình bình như “hoa khôi lớp” này thật rất khó sinh ra ý nghĩ gì được.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Kỳ thi quý vốn dĩ sẽ diễn ra vào chủ nhật như thường lệ, nhưng vì một vài lý do đột xuất, lại bị dời đến thứ 6, nên tôi chỉ ở nhà được bốn ngày, chiều thứ 5 đã phải lên máy bay ra thủ đô.
– Mẹ, chờ con giành giải nhất trở về!
Sân bay Tân Sơn Nhất, trước khi vào khu chờ, tôi nhìn mẹ, giọng nói đầy khát vọng cùng kiên định nói.
Mẹ không nói gì, chỉ im lặng chỉnh lại cổ áo cho tôi, nhẹ giọng nói.
– Tới nơi nhớ gọi điện cho mẹ.
Nhìn vào mắt mẹ, tôi thấy được ánh mắt ấy chứa muôn vàn cảm xúc, nhưng thật đẹp…
Lần này đến thủ đô, lại không có ai ra sân bay đón tôi.
Dượng tâm đi vào Đà Nẵng công tác, tới tuần sau mới về, dì Ngọc thì bận một chuyên án quan trọng, nghe chị Hương nói gần đây dì hay về muộn, thần sắc lúc nào cũng ngưng trọng.
Còn chị Hương thì đang trong tiết chuyên ngành, không thể bỏ dở được, nên đã nhắn tin bảo tôi bắt xe về, chìa khóa chị để ở phòng bảo vệ, tới nơi cứ lấy rồi vào nhà.
Tới chiều hôm đó, chị Hương còn chưa về, nhưng dì Ngọc lại về sớm.
Nhìn thấy dì trong đồng phục cảnh sát, thần sắc uy nghiêm lạnh lùng, tôi có chút chột dạ cúi đầu.
– Dì…
Bởi vì cúi đầu, tôi không nhìn thấy khuôn mặt dì Ngọc có ánh đỏ thoáng qua, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường, dì vừa đi vào phòng khách vừa nói.
– Con vào đây, dì có chút chuyện muốn nói.
– Vâng!
Chuyện gì đến cuối cùng rồi cũng đến, trốn tránh cả tuần nay, giờ phải đối mặt rồi.
Tôi cũng không biết dì Ngọc sẽ xử lý mình như thế nào.
Đánh cũng được, mắng cũng được, chỉ cần không nói cho mẹ biết, thì tôi đều chấp nhận.
Dì Ngọc nhìn tôi vẫn cúi đầu nãy giờ, bộ dạng sợ hãi, trong lòng vốn lo lắng ngượng ngùng, lúc này lại không khỏi có chút buồn cười.
Còn tưởng gan to lắm, lúc đó liều mạng như thế, giờ lại như chim cút.
Tâm tình hồi phục, thói quen “ức hiếp” thằng cháu bao năm nay lại trỗi dậy, Như Ngọc bắt chéo hai chân dựa vào sofa, cười lạnh.
– Sao thế, lá gan lúc trước đâu mất hết rồi?
Tôi im thin thít, bất quá lòng lại thở phào nhẹ nhõm, nghe giọng điệu này, thì có vẻ dì Ngọc không nổi trận lôi đình như tôi tưởng tượng.
Mà nghĩ cũng phải, nếu dì thật bạo phát, thì tôi đã không thể bình yên tới hiện tại.
Thấy tôi như vậy, lại thêm chuyện kia quả thật quá xấu hổ, bản thân nàng cũng… vì vậy dì Ngọc không có trêu chọc quá nhiều, mà nghiêm giọng nói.
– Dì biết con đang tuổi dậy thì, có tâm sinh lý bất thường, thích khám phá giới tính, nhưng dì là dì của con, chuyện kia là tuyệt đối không được, cũng không được phép nghĩ, lần này dì bỏ qua, nhưng nếu có lần sau, dì sẽ đánh chết con, nhớ chưa?
– Vâng, con nhớ rồi…
Tôi cúi đầu lí nhí.
Chỉ là nhìn tôi như vậy, không hiểu sao trong lòng dì Ngọc lại có chút thất vọng nhàn nhạt, nhưng suy nghĩ này rất nhanh đã bị dì ném ra sau đầu, thầm mắng chính bản thân.
– Như Ngọc, mày làm sao vậy, kia là cháu ruột của mày đó, mày nghĩ gì vậy hả?
Sau khi giáo huấn tôi một lúc nữa, dì Ngọc mới về phòng thay đồ, rồi ra phòng bếp nấu cơm.
Lúc này chị Hương cũng vừa về, tôi muốn phụ giúp, nhưng dì Ngọc trừng một cái, bảo tôi lên lầu ôn bài, chừng nào ăn dì sẽ gọi.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Sáng hôm sau, chị Hương chở tôi đến trường thi, còn dì Ngọc thì từ sáng sớm đã lên cơ quan, nhìn bộ dạng thì khá vội vàng, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Tại văn phòng ở Cục cảnh sát, Như Ngọc nhìn sáu cảnh sát cấp dưới, sắc mặt lạnh lùng nói.
– Nói đi, nguyên nhân là vì sao?
Một cảnh sát trung niên mang hàm thiếu tá nói.
– Báo cáo thủ trưởng, mới đầu chuyên án rất thuận lợi, người của chúng ta đều vào vị trí mai phục, chỉ chờ Sói Già thực hiện giao dịch, sẽ lập tức ập vào bắt quả tang. Nhưng không biết vì sao, Sói Già đang trên đường tới địa điểm giao dịch, lại đột nhiên đổi hướng quay về Cao Bằng, người giao dịch cũng trốn qua biên giới, không cách bắt được…
Giọng Như Ngọc nghiêm nghị.
– Theo ý của đồng chí, là tin tức sớm bại lộ, nên Sói Già vội vàng hủy giao dịch để trốn chạy?
Cảnh sát trung niên gật đầu, thần sắc cũng rất khó coi.
Đây là một chuyên án lớn, liên quan đến số lượng ma túy khổng lồ từ khu Tam Giác Vàng trung chuyển qua đường trong nước, sau đó phân phát tới TQ cùng các nước trong khu vực, cấp trên đều rất quan tâm, không ngờ lại thất bại trong gang tất.
Càng khiến người lo lắng là, tin tức chuyên án cực kỳ tuyệt mật, chỉ có một vài người biết, nếu thật là do tin tức sớm bại lộ, vậy thì chuyện lớn lắm.
Ánh mắt của Như Ngọc đảo qua sáu cấp dưới ngồi trong phòng, thần sắc đăm chiêu, qua rất lâu mới nói.
– Đồng chí Luyện lập một báo cáo nhanh về nguyên nhân thất bại, để tôi gửi cho phó Cục trưởng. Đồng chí Hạnh rà soát khả năng bị rò rỉ thông tin, thay đổi phương thức liên lạc, mật khẩu, quy trình bảo mật, nhất định phải đảm bảo an toàn cho các trinh sát và cộng tác viên…
– Rõ!
Chờ sau khi các cấp dưới rời phòng họp, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Như Ngọc hoàn toàn tan biến, thay vào đó là lo lắng cùng hoài nghi.
Những chuyên án lớn như thế này, vì để bảo đảm tính bí mật, hầu như đều do người phụ trách toàn quyền quyết định và chỉ huy, tất cả thông tin đều được mã hóa, ở trước giờ công bố, là không một ai có thể biết được.
Mà từ thời gian Sói Già biết được tin tức quay xe trở về, đối chiếu với thời gian nàng công bố thông tin cho các đội vây bắt, thì người tình nghi không nhiều.
Nhưng đây mới là điểm đáng sợ của tên nội gián này.
Có thể nắm bắt chuẩn thời gian nàng ra lệnh cho các đội, để đối tượng hoài nghi bị mở rộng, đồng thời lại có đầy đủ thời gian cho Sói Già chạy trốn.
Người này rất hiểu nàng.
Đây mới là nguyên nhân khiến Như Ngọc lo lắng.
Nàng đột nhiên nghĩ tới một chuyện, hơn nữa đối chiếu các loại khả năng, theo thời gian trôi qua, đột nhiên sắc mặt trở nên tới nhợt.
Qua rất lâu, Như Ngọc mới lấy lại bình tĩnh, nhấc điện thoại lên bấm một dãy số, sau đó gọi.
Chờ bên kia bắt máy, giọng Như Ngọc mới dịu dàng, nói giống như một nhân viên chuyên nghiệp.
– Dạ em chào anh ạ, đơn hàng anh đặt mua trên shop có thông tin địa chỉ bị sai… dạ… dạ đúng rồi ạ, anh thay đổi lại thông tin giúp em, để ship họ giao hàng đúng địa chỉ ạ… dạ… dạ… em cảm ơn anh nhiều…
Tầm 10 phút sau, điện thoại nàng lại reo, bên kia truyền đến một giọng nữ.
– Dạ chị năm hả, em Linh nè, mai chú sáu lên nhà em chơi, cả nhà đông vui lắm, có nhiều anh chị ở quê lâu ngày không gặp nữa, nếu vợ chồng chị rảnh thì lên chơi cho vui nhen…
– Uhm, chị biết rồi, chị sẽ sắp xếp lên thăm chú sáu một chuyến…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |