– Đáng ghét!
Nhìn thấy tôi có động tác thân mật với chị Hương, khuôn mặt của Tùng trở nên giận giữ, nhìn tôi gầm lên.
– Mày là thằng nào, có quan hệ gì với Hương?
Tôi khinh khỉnh nhìn Tùng.
– Mắt mày đui hay sao không thấy tao và Hương có quan hệ gì? Tao và Hương cũng không có quan hệ gì, chỉ là từng ở cùng nhà, Hương từng tắm cho tao, hai đứa còn ngủ chung giường… mày nói xem, chúng tao là quan hệ gì?
Sắc mặt Tùng tái nhợt, ánh mắt khó tin nhìn chị Hương.
– Hương, nó… nó nói là thật sao?
Dù biết những lời tôi nói là sự thật, lúc nhỏ hai chị em đúng là ở chung nhà, chị còn tắm cho tôi, hai đứa ngủ chung giường ở nhà ngoại, nhưng khuôn mặt chị Hương vẫn đỏ bừng nguýt tôi một cái.
Bộ dạng của chị như vậy, người không biết như Tùng làm sao có thể không hiểu lầm cho được.
– Cô… cô, không ngờ cô lại là người như vậy, nhìn bề ngoài ngăn nắp đàng hoàng, nhưng sau lưng lại không khác gì con điếm…
Chát…
Nhưng Tùng còn chưa nói hết câu, đã bị tôi tát cho ngã nhào, khóe miệng tràn ra máu tươi.
– Miệng sạch sẽ một chút, lần sau còn để tao nghe được mày dám nói bậy với ch… Hương nửa câu, tao sẽ đánh đến mẹ mày không nhận ra, nhớ chưa thằng chó?
Chị Hương thấy tôi tức giận vì Tùng dám nói bậy với mình như vậy, trong lòng không khỏi cảm động, khóe mắt bất chợt liếc về phía góc quán, nơi đó có mấy nhân viên và quản lý nép mình lén nhìn qua, thấy được một khuôn mặt quen thuộc, nàng lại thầm thở dài.
Chẳng lẽ mình nhìn sai người rồi sao?
Mai Hương bất giác so sánh người mình yêu với tôi, ở những phương diện khác, Dương đều rất tốt, như tính cách thật thà nhân hậu, chịu khó, biết vươn lên, học tập cũng rất giỏi, còn chưa tốt nghiệp đã được nhà trường đặc cách giữ lại làm giảng viên.
Dương đến nhà hàng Nhật này làm thêm để kiếm tiền để phụ chữa bệnh cho cha, là một người con rất hiếu thảo.
Nhưng có lẽ bởi vì vậy, sâu trong tính cách của Dương có vẻ tự ti, hay nhạy cảm và tự ái cao, có nhiều lần nàng chủ động muốn trợ giúp, để người yêu đỡ vất vả hơn, nhưng Dương đều thẳng thừng từ chối.
Haii, nếu người yêu nàng có một chút tự tin và mạnh mẽ như em họ thì tốt biết mấy, bởi vì không có một người con gái nào muốn thấy người yêu mình quá nhu nhược và yếu đuối.
– Thằng chó, mày dám đánh tao, mày biết tao là ai không, anh Luân, đánh, đánh nó cho em, bẻ gãy hai tay của nó…
Tùng giống như phát điên gào lên với vệ sĩ của mình.
– Vâng, cậu chủ…
Tên vệ sĩ hùng hổ lao về phía tôi, nhìn tư thế thì biết là con nhà võ, nhưng tôi cũng không phải dạng vừa, vì vậy lập tức kéo chị Hương ra sau, vung chân đá một cước lên ngang mặt đối phương.
Tên vệ sĩ kia không nghĩ tới tôi nhìn nhỏ tuổi, nhưng phản ứng lại nhanh như vậy, vội vàng lùi nửa chân, sau đó bước ngang tránh né, đồng thời cúi người đá thẳng tới chân trụ của tôi.
Khóe miệng tôi cười lạnh, mấy cái chiêu này trong lúc học tán thủ với thầy Trình, tôi đã hóa giải không biết bao nhiêu lần, đồng thời cũng sớm dự liệu được cách phản đòn của đối thủ.
Vì vậy ngay khi tên vệ sĩ kia di chuyển, người vừa cúi xuống, chân tôi đã co lại với tốc độ cực nhanh, ở trước khi hắn quét chân trụ, gót chân của tôi móc xuống, đánh mạnh lên vai đối phương.
Vốn dĩ là móc lên đầu, nhưng như vậy quá nguy hiểm, lỡ xảy ra án mạng thì xong đời.
Hự!
Vai bị gót chân tôi đập mạnh, tên vệ sĩ kia hự lên một tiếng đau đớn, chân trụ quỳ rạp xuống sàn, người chúi về phía trước.
– A…
Bởi vì chân phải muốn quét qua, nên ở tư thế này, cơ chân hầu như căng hết cỡ, thậm chí làm trật khớp, làm hắn kêu lên đau đớn.
Tên vệ sĩ kia ngã người qua một bên đau đớn lăn lộn, tôi cười lạnh nói với thằng Tùng.
– Tự mình mang nó đi bệnh viện đi, muốn báo công an cũng được, anh đây chiều mày tới bến.
Nói xong tôi quay sang nhìn chị Hương còn đang kinh ngạc trước thân thủ của tôi, dù đây đã là lần thứ hai chị thấy, cười trêu.
– Thế nào, mê anh rồi phải không?
Chị Hương đỏ mặt nhéo hông tôi một cái.
– E… anh muốn chết đúng không?
Chị xém chút nữa đã gọi tôi bằng em, may mà kịp thời đổi lại.
– Đi thôi, đừng để con ruồi này làm mất hứng.
– Uhm…
Chị Hương ôm lấy tay tôi, đi vào một phòng riêng mà chị đã đặt sẵn.
Sau khi tôi và chị Hương vào phòng, thằng Tùng mới nhìn về phía đám nhân viên gào lên.
– Tụi bay đui sao, còn không mau gọi xe cứu thương.
– Vâng vâng…
Quản lý vội vàng lấy điện thoại gọi cứu thương, còn chuyện báo công an, sẽ không ai báo cả, bởi vì chuyện này báo lên, sẽ chẳng giải quyết được gì.
Một là nhà hàng không có thiệt hại gì, hai là hai bên đều là người có quyền thế, sẽ tự giải quyết theo cách của mình, không cần bọn họ nhiều chuyện.
Dương nhìn cửa phòng riêng đóng lại, hai tay siết chặt, ánh mắt đầy thất vọng cùng khó tin.
Hắn không hiểu nổi tại sao Mai Hương đang có tình cảm rất tốt với mình, lại đột nhiên có bạn trai, hơn nữa còn dẫn tới nơi làm việc của mình ăn trưa.
Là sỉ nhục mình sao?
Hay trước kia cô ấy chỉ vui đùa với mình, chứ hoàn toàn không có tình cảm gì?
Trong phòng riêng, sau khi cửa đóng lại, chị Hương liền xách lấy tai tôi nói.
– Em cũng to gan lắm nhen, dám chiếm hời của chị đúng không?
– Á đau, chị đây là cứu nhân nhân báo oán đúng không? Vừa rồi rõ ràng là em giúp chị mà.
– Giúp gì mà giúp, lại dám nói tắm chung, còn ngủ chung giường, lỡ người ta hiểu làm thì sao?
– Hì hì, người ta mà chị nói là anh nhân viên phục vụ kia đúng không? Bảo sao lại rủ em đến đây ăn, thì ra là muốn gặp người yêu.
– Đừng có nói bậy, anh Dương và chị chỉ là bạn bè bình thường mà thôi…
Chị Hương hơi đỏ mặt nói.
Tôi gật đầu, ra vẻ đáng thương.
– Biết biết, là bạn bè bình thường, chị tha cho em đi, bị dì Ngọc nhéo tai từ nhỏ đến lớn đã đủ rồi, em không muốn chị lại tiếp nối truyền thống cách mạng của dì đâu.
– Hừ, nể tình em giúp chị đánh tên Tùng đáng ghét kia một trận, tha cho em lần này, nếu lần sau còn nói bậy, chị nhéo đứt tai em, biết chưa?
– Vâng vâng, nhớ rồi, người gì đâu á, xinh đẹp mà hung dữ quá trời… à không, xinh đẹp còn hiền dịu, đúng chất tiểu thư kinh kỳ.
Thấy chị Hương trừng mắt, tôi vội vàng cười nịnh.
– Hừ, coi như em thức thời.
– Hì hì, không thức thời sao có thể sống tới bây giờ được.
– Ha ha, không ngờ em còn có tính hai hước như vậy…
Sau khi ngồi xuống, chị nhìn tôi, ánh mắt dò xét nói.
– Chậc chậc, đẹp trai, học giỏi, con nhà đại gia, miệng lưỡi thì ngọt như mật, lại khôi hài, khai thật đi, đã lừa được bao nhiêu cô rồi?
– Lúc trước em đã nói rồi mà, chị tưởng em đùa sao, còn chưa nắm tay con gái lần nào, haii…
Chị Hương kinh ngạc.
– Thật ấy hả?
– Thật chứ sao không, con gái trường em xấu quắc, lại không có nội hàm, sau này em tìm bạn gái, sẽ tìm người giống như chị vậy, vừa xinh đẹp, lại vừa thanh lịch nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ đoan trang…
Chị Hương hơi thẹn thùng xua tay, còn không quên trêu chọc tôi.
– Ngừng ngừng ngừng, bộ em tính tán tỉnh chị đó hả, nói cho em biết, chị dễ xiêu lòng lắm đó.
– Vậy quá tốt rồi, chị mà làm bạn gái em, chắc đám bạn của em lác mắt mất.
– Mơ đẹp quá hén, không có cửa đâu, hì hì hì…
Thấy chị cười tươi, giống như hoa mai nở rộ, đẹp đến khiến tôi ngây người.
Chị đang cười vui vẻ, đột nhiên thấy tôi nhìn chị sững sờ, khuôn mặt chị Hương ửng hồng, có chút thẹn thùng cúi mặt.
Tôi cũng hơi giật mình vì vừa rồi mình thất thố, may mà lúc này có nhân viên phục vụ đi vào, mới hóa giải bầu không khí xấu hổ.
– Dạ chào anh chị, đây là menu hôm nay, mời anh chị chọn món ạ.
Chị Hương nhận lấy menu, hơi cúi đầu quan sát, mái tóc dài óng mượt chảy xuống che một phần bên mặt, khí chất điềm tĩnh trang nhã, lại làm tôi nhìn đến ngây dại.
Mai Hương đang xem menu, đột nhiên cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình chằm chằm, khóe mắt hơi liếc lên một chút, nhìn thấy tôi như vậy, khuôn mặt chị lại ửng đỏ, dùng tay che miệng cười khẽ.
Kiểu cười vừa vui vừa ngượng, hơi mím môi, cố gắng kiềm chế nhưng không được, làm tôi thẹn đỏ mặt.
Cô nhân viên ở bên cạnh cũng cười nói.
– Tại chị xinh đẹp quá đó, nên anh mới không nhịn được nhìn say mê, ngay cả em là nữ mà cũng xiêu lòng đây.
– Không… không phải…
Tôi định giải thích mối quan hệ của hai người, nhưng chị đã nói trước.
– Em lấy cho chị món này… món này… cả món này nữa…
– Dạ, anh chị chờ một lát, đầu bếp sẽ mang lên ngay.
– Uh, cảm ơn em.
Chị trả lại menu cho nhân viên, mỉm cười hòa nhã, làm cô nhân viên thềm khen không ngớt.
Người đâu mà vừa đẹp người vừa đẹp nết, bảo sao cậu thiếu gia kia lại đến tận quán dằn mặt tình địch, nhưng đáng tiếc, hình như anh Dương bị đánh oan rồi.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |